Nụ Cười Em Là Độc Dược Với Anh

“Có yêu cầu vì anh không có trái tim của Vũ Vĩnh Kỳ nên em new không đề nghị anh nữa, buộc phải vậy không?" thiết yếu Đinh kiến Quốc cũng ngần ngừ anh phải ném ra bao nhiêu công sức mới có thể nói ra mọi lời này với cô.

Bạn đang xem: Nụ cười em là độc dược với anh

Đôi mắt đậm chất ngầu vốn tràn trề sự nữ tính nữ tính của nai lưng Thanh Thảo bây giờ bỗng trở nên mát rượi đến rợn người: "Không sai. Vì chưng anh không hề trái tim của Vũ Vĩnh Kỳ nữa, vì thế anh ko là gì cả. Nhưng mà anh cứ yên trọng tâm đi, đứa bé dại này, sau thời điểm sinh ra tôi đã trao lại đến anh." è Thanh Thảo chú ý Đinh kiến Quốc, mồm cô khẽ nhếch lên thành một thú vui mỉa mai, khuôn mặt đáng yêu vẫn rét tanh, không tồn tại chút tình cảm nào. “Trần Thanh Thảo... Em đã từng yêu tôi chưa?" Ánh đôi mắt Đinh kiến Quốc hiện nay chỉ bao gồm sự tàn khốc nham hiểm xen lẫn vào đó, anh chú ý Trần Thanh Thảo gằn giọng, phẫn nộ hỏi cô. “Chưa từng." Ánh mắt è cổ Thanh Thảo vẫn không nuốm đổi, cô thờ ơ liếc ánh mắt Đinh con kiến Quốc một cái, từng câu từng chữ nói ra đều rất tuyệt tình, hệt như từng mũi dao nhỏ găm trực tiếp vào tim Đinh kiến Quốc vậy. “Tôi giết cô." Đinh con kiến Quốc gầm dịu một tiếng, anh xông mang đến ấn trần Thanh Thảo xuống giường, nhì mắt anh lúc này đỏ ngầu như rỉ máu, đôi mắt để lộ nỗi hận ngập trời khiến cho người ta không rét mà run. Mà lại Trần Thanh Thảo thì ngược lại, cô vẫn ko nhúc nhích, cũng ko tỏ ra chút khiếp sợ nào, cô nằm im nhằm mặc Đinh loài kiến Quốc bóp cổ mình. Nhì mắt cô nhìn chăm chăm vào Đinh kiến Quốc, không nhằm lộ chút cảm xúc nhỏ dại nhoi nào. “Nếu cô vẫn yêu anh ta do đó rồi thì sao không chết tầm thường với thương hiệu đó luôn đi? Cô yêu Vũ Vĩnh Kỳ lắm buộc phải không hả?" Tay Đinh loài kiến Quốc vẫn cần sử dụng sức rất mạnh, càng cơ hội anh càng siết chặt lại. Giờ phút này è Thanh Thảo hoàn toàn có thể nghe rõ được tiếng vỡ vạc vụn của trái tim mình, thậm chí là còn nghe rất rõ ràng nữa là khác... Nai lưng Thanh Thảo ngước góc nhìn anh, một giọt nước mắt tự dưng chảy xuống nơi khóe mắt. Nước mắt của người đàn bà chảy xuống như đụng đến trái tim đang khổ cực của Đinh kiến Quốc. Tự nhiên anh cảm giác trái tim bản thân đau đến lạ thường, cơn đau này cũng chẳng kém cạnh gì với đa số cơn đau khi anh vạc bệnh, đau tới cả anh không thể thiết sống nữa. Tại sao ông trời lại nhằm anh yêu một người đàn bà nhẫn tâm do vậy chứ? nguyên nhân anh lại yêu è Thanh Thảo cho mù quáng rứa này? cuối cùng là tại sao? “Kiến Quốc." trần Thanh Thảo vốn cứ nghĩ là mình chuẩn bị được giải thoát rồi, vì vậy cô hoàn toàn có thể đến bên Vũ Vĩnh Kỳ được rồi. Nhưng lại mà, đúng bây giờ Hoàng dạn dĩ Cường lại xuất hiện. Anh ấy vừa bước vào đã thấy Đinh kiến Quốc đang quan sát Trần Thanh Thảo với vẻ mặt hung tàn nham hiểm, tay thì đang bỏ lên cổ cô. Trên khuôn khía cạnh người đàn ông, tín đồ ta chỉ thấy bao gồm sự độc ác đến đáng sợ, y hệt như là đang muốn bóp chết cô tức thì tức tự khắc vậy. Hoàng táo bạo Cường do dự Trần Thanh Thảo với Đinh kiến Quốc đã xảy ra chuyện gì, tuy vậy anh ấy thấy cỗ dạng này của Đinh loài kiến Quốc thật sự vô cùng dọa người, mang lại anh ấy cũng cảm thấy sợ hãi. Đinh con kiến Quốc chậm trễ buông tay ra, góc nhìn tràn ngập hầu hết nỗi đau không nói nổi yêu cầu lời chú ý Trần Thanh Thảo đã nằm quằn quại dưới thân mình. Trằn Thanh Thảo mở to nhị mắt, bây giờ gương phương diện cô đã trở nên nước mắt làm ướt rồi, nhìn lem luốc trông khôn cùng khổ sở. Cô nói, Đinh loài kiến Quốc, anh thịt tôi mau đi, giết tôi đi, chỉ tất cả vậy tôi mới đi kiếm Vũ Vĩnh Kỳ được thôi. Vũ Vĩnh Kỳ... Vũ Vĩnh Kỳ... Trong tim Trần Thanh Thảo chỉ gồm một người bọn ông duy nhất, vĩnh viễn... Chỉ tất cả chỗ đến người bầy ông đó thôi... Mặt Đinh con kiến Quốc black lại, khuôn phương diện anh lúc này lạnh tanh, người thông thường đứng đối lập anh vững chắc sẽ chết giả vì sợ chứ không đơn giản. Khung hình anh như mất thăng bằng, lảo đảo lùi về sau mấy bước, thân hình cao nghều kiêu ngạo giờ phút này chỉ thấy bao gồm sự đơn độc bao trùm, thậm chí là còn nhếch nhác suy yếu cho thậm tệ. Anh giương ánh mắt Trần Thanh Thảo, đột nhiên nôn ra một ngụm máu tươi. Ngày tiết tươi vương vãi đầy đất, nhìn hệt như cảnh tượng trong phim kinh dị, thật sự thấy ghê người. Nhì mắt trằn Thanh Thảo bây giờ mở to hết cỡ, khung người căng cứng nhìn người đàn ông đối diện. Cô hốt hoảng nhìn Đinh con kiến Quốc, bờ môi hanh không cựa quậy nổi, sau cùng chỉ đành đứng không cử động một nơi nhìn Đinh kiến Quốc cứ ói ra từng bến bãi máu tươi. “Trần Thanh Thảo, tôi hận em... Tôi vô cùng hận em..." Đinh con kiến Quốc quan sát Trần Thanh Thảo, anh chũm sức gắn lên từng chữ. Từng tự từng chữ anh nói đa số nghe ra được nỗi hận ngập trời, đôi mắt đỏ au vẫn chú ý về phía è Thanh Thảo. Nai lưng Thanh Thảo bị giọng nói thống khổ mà lại sắc bén của người bầy ông kích thích, dung nhan mặt cô tái nhợt. “Kiến Quốc.” Hoàng bạo dạn Cường nhìn Đinh kiến Quốc có gì đó không ổn, anh ấy tiếp tục gọi tên con kiến Quốc. Và rồi cuối cùng, Đinh con kiến Quốc cũng không đáp trả lại, anh không đành lòng nhắm xay hai mắt, té sóng soài bên trên nền khu đất giá lạnh. Toàn bộ cơ thể người lũ ông rất nhiều bị ngày tiết tươi dấy bẩn, môi nhếch lên thành niềm vui quỷ quyệt, khuôn khía cạnh anh tuấn như chạm khắc bỗng dưng trở bắt buộc đáng sợ cho kinh người. Hoàng táo tợn Cường chạy tới ôm Đinh kiến Quốc, sau đó hoảng sợ đưa anh rời khỏi nơi này. Trần Thanh Thảo gần như không còn chút sức lực nào nữa, cô ngồi xệp trên khía cạnh đất, đôi mắt vô hồn nhìn chăm chắm đống huyết tươi phun tung tóe bên trên đất. Trong đầu cô lại hiện lên khuôn mặt đau đớn bị thương với nụ cười sang chảnh và kiêu sa quỷ quyệt của anh ấy trước thời điểm rời đi. Đinh con kiến Quốc... Thực sự xin lỗi... Toàn bộ những chuyện tồi tàn này đều bởi vì một tay tôi gây ra, thực sự... Xin lỗi anh. “Thanh Thảo, cô thiệt sự... Không yêu Đinh loài kiến Quốc một một chút nào sao?" ngần ngừ Trương Thiên Toàn mở ra từ lúc nào, anh ta đứng phía sau nai lưng Thanh Thảo lên tiếng. Sau thời điểm thấy dung nhan mặt bồn chồn mất hồn đó của cô, Trương Thiên Toàn bỗng nhiên thở nhiều năm một hơi, chú ý Trần Thanh Thảo nói. Khuôn mặt trần Thanh Thảo càng hiện hữu nỗi rủi ro và hại hãi, mờ mịt vô định chú ý về phía trước. Cô quay đầu, quan sát về phía Trương Thiên Toàn, bàn tay ra sức siết chặt thành cầm cố đấm, khung hình không xong run rẩy. “Trương Thiên Toàn... Tôi... Bụng tôi... Đau quá." không hiểu biết tại sao bụng cô lại truyền mang lại cơn buồn bã kịch liệt như vậy, cơn đau vẫn không hoàn thành dày vò cô. Lần đau này đến quá nhanh, thừa bất ngờ, nó đau đến cả sắp xay cô thành kẻ điên rồi, cô cần sử dụng sức siết chặt tay, mắt nhắm đến phía Trương Thiên Toàn, trở ngại mở miệng. “Trần Thanh Thảo." Trương Thiên Toàn vừa nghe cô nói vậy thì dung nhan mặt anh ta bỗng biến đổi hẳn, anh ta tiến bước phía trước, dang tay ôm cô lên, miệng không chấm dứt kêu thương hiệu cô. Trần Thanh Thảo như thể như đã biết thành rút cạn sức lực, giờ cô chỉ biết phụ thuộc vào lồng ngực Trương Thiên Toàn, ngôn ngữ nỉ non cách trở của cô vang lên: "Trương Thiên Toàn... Tôi nhức quá...

Xem thêm: Top 10 Dịch Vụ Trang Điểm Cô Dâu Tại Nhà, Top 10 Dịch Vụ Trang Điểm Tại Nhà Tốt Nhất Ở Tp

Bụng tôi... Đau quá." “Đừng sợ, tôi chuyển cô đi tìm kiếm bác sĩ ngay đây." Trương Thiên Toàn chú ý Trần Thanh Thảo nói mãi ko thành câu, anh ta đầu còn mức độ lo mấy chuyện xung quanh lề nữa, vội gấp rút vàng bế cô lên chạy thoát khỏi phòng bệnh. Y như duyên trời, một sự trùng thích hợp nữa lại tiếp tục. Cả trần Thanh Thảo và Đinh loài kiến Quốc được gửi vào phòng phẫu thuật mổ xoang trong cùng 1 thời gian. Hoàng to gan Cường tái xanh cả mặt, khuôn mặt anh tuấn vốn luôn nữ tính hòa nhã của anh ý ấy lúc này đã sầm uất như bị sương mù giăng kín, thậm trầm không thể tả nổi. Mấy giờ trôi qua, Đinh con kiến Quốc sau cuối cũng qua cơn nguy kịch, lúc nghe tới tin này Hoàng dũng mạnh Cường mới dám thở phào một hơi. Còn bên Trần Thanh Thảo, cô cũng vượt qua tiến độ nguy hiểm, bác sĩ tóm lại cô mệt mỏi quá đề xuất mới dẫn mang đến tình trạng đó. Trương Thiên Toàn vẫn ở mặt Trần Thanh Thảo chăm lo cô, còn Hoàng mạnh dạn Cường thì lại làm việc cạnh Đinh con kiến Quốc chăm sóc anh. Đinh loài kiến Quốc tỉnh giấc lại, anh không mở miệng to nói một câu nào, khuôn mặt vốn anh tuấn giờ đã nhỏ xíu ốm rộng nhiều. Hoàng mạnh khỏe Cường nhìn bộ dạng này của Đinh kiến Quốc thì chỉ biết thở dài, mở miệng nói: "Kiến Quốc, tớ nghĩ nai lưng Thanh Thảo chưa hẳn vậy đâu..." “Sau này, cậu không đề nghị nhắc tới cái thương hiệu này trước mặt tớ nữa." Đinh kiến Quốc ghẻ lạnh liếc ánh mắt Hoàng bạo dạn Cường một cái, bờ môi mỏng tanh khẽ động, giọng nói trì trệ dần vang lên vào vô định. Hoàng khỏe mạnh Cường nghe tiếng nói Đinh con kiến Quốc rét băng do vậy thì sự phức hợp nơi đáy mắt càng thêm đậm sâu. Anh ấy biết rõ tính phương pháp Đinh kiến Quốc, người các bạn này sẽ yêu thừa sâu đậm cho nên giờ bắt đầu không thể gật đầu đồng ý được loại phản nghịch này. Nghĩ mang lại đây, Hoàng bạo phổi Cường chỉ biết nhấp lên xuống đầu, khuôn phương diện anh ấy lại tràn trề vẻ bị yêu quý và phần nhiều nỗi bất lực. Trằn Thanh Thảo... Chung cục thì cô... Đang nghĩ vật gì vậy? “Trương Thiên Toàn, Đinh kiến Quốc... Có ổn không?" sau khoản thời gian tỉnh táo, è Thanh Thảo vẫn luôn nằm yên ổn trên giường không thích đi đâu. Cô cực khổ đưa tay vuốt ve bụng mình, quan sát về phía Trương Thiên Toàn đang ngồi sinh hoạt mép chóng hỏi. “Nếu cô vẫn còn đó quan trung khu cậu ta thì lý do lại nói ra hầu hết lời nhẫn trung ương đó?" “Tôi... Chỉ yêu thương một người bọn ông duy nhất, chính là Vũ Vĩnh Kỳ." è cổ Thanh Thảo siết chặt tay, cô bình tĩnh nhìn về phía Trương Thiên Toàn, từ tốn nói. Nghe thấy lời xác định này của è Thanh Thảo, Trương Thiên Toàn cũng không có phản ứng hay chủ kiến gì, tuy nhiên anh ta vẫn đáp lại một câu: "Nếu vẫn nói chỉ yêu Vũ Vĩnh Kỳ, vậy thì người con trong bụng cô phải giải quyết thế như thế nào hả?" khung hình Trần Thanh Thảo đột căng cứng, nhị tay cô cần sử dụng sức siết chặt thành thay đấm, sống sườn lưng lạnh toát. Lần khần phải qua bao lâu, nai lưng Thanh Thảo mới cắn môi, cố gắng ném lời nói của Trương Thiên Toàn ra khỏi đầu, trực tiếp bỏ lỡ anh ta. “Thanh Thảo, Vũ Vĩnh Kỳ đã ra đi rồi. Tôi tin nguyện ước lớn số 1 của cậu ấy đó là mong ao ước cô gồm một cuộc sống thường ngày tốt." Trương Thiên Toàn hít một hơi thật sâu, sau đó lại nhìn Trần Thanh Thảo nói. “Thanh Thảo" lúc Trương Thiên Toàn với Trần Thanh Thảo đang thuộc nhau đối lập thẳng thắn thì Hoàng mạnh dạn Cường hốt nhiên chạy vào cùng với nét mặt căng thẳng, xông thẳng tới nơi hai người. Nhận thấy sự xuất hiện thêm của Hoàng mạnh khỏe Cường, khung người Trần Thanh Thảo lại không kìm chế được mà run lên bần bật. Cô gặm môi, liếc ánh mắt Hoàng bạo phổi Cường một cái, giọng nói nghẹn ngào vang vọng mọi căn phòng: "Có... Chuyện gì sao?" “Cô mau tới chống bệnh chạm mặt Kiến Quốc đi." Hoàng to gan Cường chú ý khuôn mặt tái nhợt của trằn Thanh Thảo, anh ấy chũm giấu đi sự cô đơn tràn trề nơi lòng mắt. “Anh ấy làm thế nào à?" trần Thanh Thảo ra vẻ lạnh lùng nhìn Hoàng táo tợn Cường, hệt như không suy nghĩ chuyện của Đinh loài kiến Quốc vậy. “Cậu ấy nhất thiết không để chưng sĩ lại gần, cấm đoán bác sĩ tiêm thuốc, chắc cô cũng hiểu ra tình trạng sức khỏe của cậu ấy hơn ai hết. Tim cậu ấy vốn đang không được khỏe khoắn rồi, mấy thời nay lại liên tiếp phát bệnh, tôi thật sự... Rất băn khoăn lo lắng về tình trạng hiện thời của cậu ấy." Hoàng bạo phổi Cường nhìn chăm chăm về phía è Thanh Thảo, góc nhìn nhìn cô như sẽ khẩn cầu. Nhị tay è cổ Thanh Thảo ra mức độ siết chặt, cô không nói thêm bất kể lời như thế nào nữa. Đôi mắt nhắm nghiền, mặt đường nét cùng những phần tử thanh thủy cute trên khuôn mặt choàng lên vẻ thờ ơ đến khiếp người. “Tôi sẽ không đi chạm mặt anh ấy đâu, anh về bảo anh ấy mau tránh khỏi thủ đô này đi, đây không phải là chỗ anh ấy có thể sống." “Thanh Thảo, cô thiệt sự hy vọng đối xử... Nhẫn trung ương với loài kiến Quốc bởi vậy sao?" Hoàng khỏe mạnh Cường siết chặt tay, anh ấy quan sát người thanh nữ trước mắt với vẻ mặt tất yêu tin nổi. Đây chính là cô gái lương thiện tên nai lưng Thanh Thảo trước đây sao? Hoàng mạnh Cường quan trọng tin vào mắt mình nữa, cô nàng trước mắt anh ấy bây giờ chính là trằn Thanh Thảo. è cổ Thanh Thảo tự phụ ngẩng đầu, lạnh nhạt liếc mắt nhìn Hoàng to gan Cường một cái, khuôn khía cạnh lộ vẻ lãnh đạm sắc bén: "Đúng vậy, tôi đó là kiểu fan nhẫn tâm như vậy đấy. Vậy nên... Hoàng bạo dạn Cường, anh hãy về nói với Đinh con kiến Quốc, kêu anh ấy đừng ưng ý tôi nữa, cũng chính vì đời này của tớ không lúc nào có chỗ dành riêng cho anh ấy." “Cả đời này cô... đang không lúc nào thích tôi sao?" Người thanh nữ vừa nói xong xuôi câu thì bên ngoài phòng bệnh thốt nhiên truyền đến hai giờ đồng hồ ho khan, tiếp đó là giọng nói tàn khốc nham hiểm vang lên. Tay trần Thanh Thảo ném lên chăn không chấm dứt chảy mồ hôi. Đôi đồng tử đối kháng thuần ko pha tạp chút dơ nào gớm hoảng nhìn về phía Đinh con kiến Quốc đã đứng kế bên cửa. Người bầy ông sẽ mặc đồ căn bệnh nhân, dáng vẻ người cao cường vẫn không không đủ sự ngang tàn kiêu sa ngày nào. Giờ đồng hồ phút này trông anh bé yếu mang đến đáng thương, hai con mắt phượng vốn ghẻ lạnh sắc bén quan sát Trần Thanh Thảo chế nhạo. “Cả đời sao? nai lưng Thanh Thảo, cô thật sự nghĩ rằng Đinh loài kiến Quốc tôi không thể sống thiếu cô đúng không?" Đinh loài kiến Quốc nở nụ cười, niềm vui khoa trương đến lạ. Hoàng mạnh Cường nhìn vóc dáng yếu ớt của Đinh loài kiến Quốc thì lại phát lên đỡ anh, miệng vẫn mím chặt không nói lời nào. Nai lưng Thanh Thảo nằm yên ổn không nhúc nhích, im lặng nhìn về phía Đinh kiến Quốc, đợi cho đến lúc anh cười kết thúc rồi, cô mới lờ lững lên tiếng: "Nhìn cố này cũng đầy đủ hiểu giỏi hay ko rồi. Đây là thủ đô, không hẳn Phú Quốc, anh nên quay về Phú Quốc đi." Ngón tay nhỏ nhắn dài của Đinh loài kiến Quốc bỗng căng cứng. Anh quan sát Trần Thanh Thảo, khỏe khoắn môi khẽ cong lên, còn lại một thú vui quỷ quyệt lạnh mát trên mặt. “Trần Thanh Thảo, cô và đúng là rất tàn nhẫn." Nói kết thúc câu đó, Đinh kiến Quốc bỗng dưng xoay người, sống sườn lưng thẳng tắp, đi thẳng liền mạch về phía trước mà lại không ngoái đầu lại. Chú ý sống sườn lưng thẳng tắp của Đinh kiến Quốc xa dần khỏi trung bình mắt, hốc mặt nai lưng Thanh Thảo chợt ửng đỏ. Mãi đến khi không nhìn thấy hình trơn anh đâu nữa, trằn Thanh Thảo new dựa khung người không còn chút sức như thế nào vào giường. Đôi đôi mắt sâu thẳm của Trương Thiên Toàn vẫn chăm chủ quan sát từng biểu cảm bên trên khuôn mặt è cổ Thanh Thảo, anh ta thở nhiều năm một hơi, không đồng ý nói: "Hà vớ phải căng thẳng như thế." “Tôi ko căng thẳng, đấy là kết cục rất tốt rồi, không phải sao?" từ sau ngày đó, Đinh kiến Quốc không làm mưa làm gió nữa. Bác bỏ sĩ kêu anh ăn uống cái gì anh sẽ ăn cái đó, cho đến khi Lý Mộc Hoa tìm về phòng bệnh của anh. Sau đó Đinh con kiến Quốc cùng Lý Mộc Hoa cùng ra khỏi thủ đô, một mon sau, tin Đinh kiến Quốc cùng Lý Mộc Hoa đính ước bỗng lan truyền rộng rãi khắp các phương một thể truyền thông. Thế lực của Đinh loài kiến Quốc nghỉ ngơi Phú Quốc không phải tầm thường, nhưng mấy tin tức đẳng cấp này vốn sẽ không truyền đến mặt thủ đô, nhưng cuối cùng... Vẫn truyền mang lại tại trần Thanh Thảo. Lí do cũng rất đơn giản, đó nguyên nhân là lê đính hôn của anh ấy rất long trọng, khách hàng khứa cho dự toàn là phần đa danh nhân nổi tiếng, truyền thông media đâu đâu cũng gửi tin. Kênh tin tức nào cũng phát sóng lễ đính hôn của đàn họ, giờ đồng hồ vang béo như vậy bảo sao trằn Thanh Thảo lại chần chừ chứ.