Hứa đừng buông tay anh em nhé

Chương 01 Cmùi hương 02 Chương thơm 03 Cmùi hương 04 Cmùi hương 05 Chương thơm 06 Chương 07 Cmùi hương 08 Chương thơm 09 Chương thơm 10 Chương thơm 11 Chương thơm 12 Chương thơm 13 Chương thơm 14 Chương 15 Chương 16 Cmùi hương 17 Cmùi hương 18 Cmùi hương 19 Cmùi hương 20 Cmùi hương 21

Nói chấm dứt cô hắt xì hơi thêm mẫu nữa, body hốt nhiên lạnh run lên!.

Bạn đang xem: Hứa đừng buông tay anh em nhé

Có lẽ là cảm thật. Cái thân chết tiệt, chọn hôm nào bé ko chọn lại chọn đúng vào khi được đi du lịch!. Xì, phản bội nhà, phản chủ!.Còn sẽ than oán thù bất chợt cả người cô được bế xốc lên, Linc Tuệ thất kinh ngẩng đầu chú ý, song lông mi đang rủ xuống sát vào gang tấc, tiếp sẽ là sinh sống mũi cao cao, tiếp tiếp chính là bờ môi hồng đỏ, tiếp tiếp tiếp đó thật không dám quan sát nữa, càng ban đầu óc càng mơ hồ!. Mãi đến lúc Thế Kiết bế cô bước được cả chục bước, Linch Tuệ new giật bản thân,vội vàng thu lại góc nhìn, gắn bắp:- Thầy…thầy…Tống, không cần thiết phải gắng này đâu, em từ đi được mà lại.Anh khẽ thsinh sống lâu năm, đôi mắt như nước hồ ngày thu, êm ả dịu dàng êm ấm, khá cúi cong người xuống chú ý cô:- Nói coi mạng cô thì quý giá bao nhiêu?.- Dạ?.- Nếu để cô trường đoản cú về, chủ thể đang lãng phí một số tiền lo cỗ áo đến cô, biết điều thì nằm ngoan đi!.Lãng phí???!. Thế này là đang ước ao hạ quý giá bạn dạng thân cô xuống hay là vẫn ngầm tỏ ý quyên tâm đây, thôi đành khoác định vế sau vậy!. Nhưng bế vậy này, có phải là khôn xiết kì quặc không?.- Ấy ráng thì thầy cõng em cũng được, chứ có tác dụng như…..Anh hừ rét mướt, ngắt lời:- Tốt độc nhất vô nhị là cô cần nghỉ ngơi trong khoảng mắt của tôi!.- “………” – Linch Tuệ chân chân góc nhìn.Nhất thời biểu tượng của Tống Thế Kiệt xuất sắc lên không hề ít. Từ một tên bề ngoài lịch thiệp, phía bên trong ác nghiệt, nguy hiểm, nói cách khác là quái thú đội vết quân tử thành một fan xanh vỏ đỏ lòng, khẩu xà vai trung phong phật, nội trọng điểm ưa thứa hẹn thùng!. Mà một Lúc Linh Tuệ cô sẽ bao gồm tuyệt hảo giỏi với ai thì khoảng không gian cũng thoái mái ra vô cùng nhiều!. Cô nsống nụ cười thánh thiện thục nữ giới khôn cùng hi hữu hoi:- Tống giám đốc, cảm ơn anh!.Thế Kiệt đồng ý, ko đáp, khoé môi khẽ cong lên thành nụ cười, sắc đẹp mặt cũng xuất sắc lên nhìn thấy, y như vừa có gió xuân ấm áp thổi qua!.Đường rộng lớn vắng ngắt, không gian thoải mái, thoáng đạt, thoải mái và dễ chịu, lại được ở trong khoảng tay êm ái của fan lũ ông nho nhã, tuấn tú đa số người ao ước, kề bên lại còn phảng phất hương thơm xạ mùi hương white siêu thơm, căn uống bản là thấy bi tráng ngủ!.Đầu cô bước đầu ong ong cùng nhức, body toàn thân lạnh nlỗi bốc hoả, gương mặt thanh hao tú, đáng yêu trước mặt nhập nhotrằn dần rồi toàn bộ lâm vào cảnh láng tối!. Trong cơn mê mẩn, Linc Tuệ thấy mình được nạp năng lượng sô cô la, và ngọt ngào cho quái gở, vẫn cố gắng sô cô la còn thơm thơm mùi chanh, bám bám làm việc đầu môi, thật sự là vô cùng kì quái!.Lúc tỉnh dậy, nhớ lại giấc mơ, Linch Tuệ tương đối sụt sùi,thoải mái và tự nhiên lại mơ được ăn uống sô cô la. nắm new biết bình thường cô vất vả về mặt đường nhà hàng ăn uống rứa như thế nào.

Xem thêm: Thanh Lý Tủ Nhôm Kính Treo Tường Thanh Lý Tủ Nhôm Kính Cũ Giá Rẻ

Giơ ta lên chán, sờ đi sờ lại, đã hạ sốt, cơ bản là bình thường trở lại!. Đang lúc nhổm fan mơ gặp ác mộng màng đi vào nhà tắm, đột cô gửi thấy mùi hương thơm phức từ phía bên toả ra, quan sát sang trọng thấy nguim một đĩa giết mổ xiên con quay tất nhiên tờ giấy để sát bên bao gồm sản phẩm chữ tức thì nđính thêm : ” lúc làm sao tỉnh dậy thấy đói thì ăn”. Đột nhiên Linh Tuệ thấy tyên ổn cô đập đơn lẻ một nhịp!.Nắng chan hoà tự ngoại trừ cửa sổ tràn lên, tủ vàng một không gian, lan bên trên từng lớp khí. Cô chuyển tay bít ánh nắng, đôi mắt chớp chớp rồi msinh hoạt hẳn. Cảm dấn sự im bình ngay vào từng nhịp thngơi nghỉ, cô khẽ nhoẻn miệng cười cợt và hkhông nhiều thiệt sâu, nắng và nóng lúc này ngọt thật!. Lướt dịu ngón tay vào màn hình cảm ứng, nhạc điệu sống động mà trữ tình của One Thing vang lên, tản vào không khí một mùi vị mới,vừa khỏe khoắn vừa ngọt ngào và lắng đọng, vừa dữ dội vừa trầm ổn hơn!.“Some things gotta give nowCause I’m dying just khổng lồ make you seeThat I need you here with me nowCause you’ve sầu got that one thingSo get out, get out, get out of my headAnd fall inkhổng lồ my arms insteadI don’t, I don’t, don’t know what it isBut I need that one thingAnd you’ve sầu got that one thing”“Đôi điều nên hét mập raVì còn nếu như không, đã quan yếu có tác dụng em hiểuRằng bây giờ anh đề xuất em ngơi nghỉ vị trí này thuộc anhVì em sẽ gồm điều duy nhấtVậy thoát ra khỏi tâm trí của anh ấy điVà chìm đắm vào vòng tay ngayAnh không biết nó là gìThế nhưng anh phải một điềuVà em vẫn tất cả điều nhất ấy”Từng trường đoản cú từng chữ nhẩy vào tlặng cô, miết lên nó một cảm hứng xót xa, kính yêu, Thế Kiệt, anh vẫn khổ bởi vì đợi cô các rồi!Chân hơi nhún mình dancing theo giai điệu, cô uyển đưa đi mang lại mặt hành lang cửa số, gạch dòng mành cửa ngõ white mỏng mảnh manh sang hai bên với đưa tầm đôi mắt ra phía xa xa, thiệt nnơi bắt đầu lúc cô ước ao anh nhận thấy, có một thiếu nữ vẫn quan sát anh trường đoản cú địa điểm xa xôi này, cô lưu giữ anh, ghi nhớ không hề ít, nhiều hơn thế đa số gì cô thường xuyên nghĩ!.Vừa đầy đủ với vượt nhiều!. Một niềm vui thanh hao tú xuất hiện:” Thế Kiệt em phân biệt được 2 vật dụng kia rồi!”.Sân cất cánh nước ngoài DFW (Dallas-Forth Worth). Trên bảng điện tử cỡ lớn bao gồm sản phẩm chữ chạy thành loại nối nhau.“………Li Bing Bing – America – Hong KongMordectuyệt Lewy – America – ItaliaTrieu Hai Di – America -Viet Nam………………..”Gió biển lớn thổi mạnh mẽ, táp với có theo rất nhiều thứ, cơ hồ là cần thiết quan sát được. Đứng trước ban công, mắt tương đối ngước lên nhìn ttránh, trong veo cùng cao vời vợi, lòng fan thấgiống hệt cũng thênh thang quá!. Bỗng câu hỏi của Lục Nhã Đông xuất hiện, chẳng nên anh trước đó chưa từng chạm mặt mấy sự việc cực nhọc nghĩ về, nhưng lại quả thật câu hỏi của Nhã Đông khiến anh bồn chồn mãi không lành, tương tự như viên bi cứ lnạp năng lượng qua lăn lại trong thâm tâm cốc.Lục Nhã Đông vẫn tập trung vào màn hình máy tính xách tay đột nhiên thừa nhận điện thoại cảm ứng réo chuông. Tống Thế Kiệt!. Nhìn cái tên vẫn nhảy nhót bên trên màn hình hiển thị chạm màn hình, khoé môi Lục Nhã Đông khẽ dàn ra.- Tôi đây!.
*
Bên tê vang lên giọng lành lạnh nhưng trầm ổn:- Đáp án là: Cảm giác.- Chuyện gì?- Thđọng cạnh tranh điều hành và kiểm soát độc nhất vô nhị trong nhỏ người.Lục Nhã Đông ngả người về thành ghế ở sau, trong tâm cực kỳ thấy thích thú, giọng gồm chút ít châm chọc:- Là người đẹp như thế nào góp cậu……Còn không nói chấm dứt, vị trí kia đã thản nhiên ngắt lời:- Không đề xuất trái tyên là trang bị cạnh tranh kiểm soát độc nhất vày nó là vật dụng nặng nề tinh chỉnh và điều khiển nhất!.Lục Nhã Đông nhoáng nkhiến fan, thương hiệu chúng ta Tống này thiệt là….- Là lưu ý đến thì sao?- Suy nghĩ rằng vật dụng cực nhọc nắm bắt độc nhất vô nhị, không hẳn là khó kiểm soát nhất!.- Cảm giác là đúng đắn nhưng mà Thế Kiệt – Lục Nhã Đông trầm bốn, bao gồm chút ít lưỡng lự, hoàn thành lừ đừ nói – Hải Di trở về rồi!.Bên kia im lặng một hồi, lâu dài mới nhàn nhã nói, ngữ khí trong trẻo, lãnh đạm đặc trưng:- Tốt!. Lục Nhã Đông, coi nlỗi tôi trước đó chưa từng nói đáp án!.