Cắt Cổ Người Như Cắt Cổ Gà

Mùng một Tết, ngồi hiểu giai phẩm Việt Báo Xuân Bính Thân.

Bạn đang xem: Cắt cổ người như cắt cổ gà

Báo vị người chúng ta từ Cali đon đả gửi tặng. Lật giở nhanh giai phẩm, phát hiện bài “30 Tết, giảm cổ gà, vào Thiền” ở trong phòng văn Doãn Quốc Sỹ, tôi gọi một hơi từ đầu đến cuối. Vào bài này còn có một đoạn văn tôi hết sức thích nên đánh dấu nơi trên đây để bạn bè cùng thưởng thức. Mẩu truyện như sau:“…Chiều bố mươi Tết, tôi xuống phòng bếp giúp vợ tôi giảm tiết gà. Nữ giới cắt tiết, tôi chỉ nên giữ chân và cánh cho chắc, nhất là vào thời gian gà rẫy chết. Ăn thịt gà thì cả nhà ai ai cũng thích ăn, nhưng cắt tiết thì ai cũng ngại.Cách trên đây không lâu vào ngày giỗ nhạc mẫu, chúng tôi làm giết mổ hai bé vịt. Ðó là hai nhỏ vịt thai nuôi tự lúc bọn chúng còn nhỏ. Một ông chúng ta già đã cho thằng con trai đầu lòng của tôi. Thằng nhỏ nhắn chăm nom hai bé vịt trong cả mùa mưa. Hễ mưa bự nước chưa kịp thoát, dềnh lên, là nó mang đôi vịt ra thả cho lượn lờ bơi lội để chúng khỏi lưu giữ nước, nó bảo vậy. Nó thích sở hữu tôm, tép đem lại thả vào chậu thau nước và phấn kích ngắm hai con vịt rúc mỏ tra cứu ăn. Hai con vịt chóng mập trông thấy. Hết mùa mưa, từng ngày thằng bé bỏng múc một chậu thau nước đầy tắm mang lại vịt như tắm mang lại bạn. Một đợt quên cho việc đó ăn, hai con vịt không hiểu làm sao xổng được chuồng, xục vào tận trong phòng bếp xin ăn. Ngày giỗ nhạc mẫu, tôi trói chân hai nhỏ vịt sở hữu vào bếp. Thằng đàn ông tôi bất chợt vào, nó chú ý hai con vịt thốt lên một giờ “tội” rồi vứt đi. Mặt ngoài, trời bỗng nhiên đổ mưa, một cơn mưa cuối mùa. Người mẹ nó không vẫn tâm cắt tiết vịt, đành khoác áo tơi đem ra chợ ngay gần đấy nhờ vào một bà chăm làm thịt kê vịt giảm tiết có tác dụng lông hộ.
*
Nhưng chiều nay, tía mươi Tết, thiết yếu nhờ ai được. Hai vợ ông chồng tôi đành cần làm lấy quá trình “cực nhọc” này vậy. Sau khoản thời gian vặt một khoảng lông cổ rước chỗ cắt tiết, vợ tôi như thường xuyên lệ suýt xoa như khấn: “Thôi thì trống giảm tai, mái cắt cổ, tao hóa kiếp đến mày”. Rồi giảm tiết. Ngày tiết ra ít tuy vẫn tan đều. Nữ giới cắt không đúng tia. Lúc tiết kết thúc chảy, tôi ko thấy gà rẫy chết như đông đảo khi. Vợ tôi nói như nhằm dối lòng: ”Con gà lần này cứ vậy xỉu đi, chưa phải rẫy chết nữa”. Thiệt ra nó đâu đang chết. đôi mắt nó mở trừng trừng. Tim nhói buốt, tôi khóa chéo cánh hai cánh kê lại nhằm che hai con mắt đó. Tôi như Cain chạy trốn khỏi đôi mắt của Abel.

Xem thêm: Công Nghệ Nhà Máy Điện Hạt Nhân Trên Thế Giới Và Đề Xuất Tại Việt Nam

Tuy nhiên khóa cánh kê như tê vô tình tôi càng bước sâu cung cấp tội ác. Mà cũng như con bạn khi thấy tôi đã trót trôi theo triền dốc tàn ác thì càng mong muốn lao lẹ mang đến chóng tới lòng vực, bởi vì nghĩ xuống lòng vực tàn khốc thì khỏi phải tàn tệ hơn nữa. Tôi bèn ra bếp lấy nóng nước sôi. Tôi ý muốn sớm được giải thoát cho gà và cho thiết yếu mình.Nó rẫy lên mấy cái. Tội nghiệp nó thừa nhận đủ những cực hình: giảm tiết, khóa cánh với nước sôi bỏng. Chổ chính giữa trí tôi lúc đó là cả một âm ti thực sự, thế thể. Tôi nhớ mang đến câu Kiều: “Cội nguồn cũng bởi vì lòng tín đồ mà ra!…”Tôi ko rõ bác Doãn Quốc Sỹ học thiền cùng với ai và học từ bỏ bao giờ, mà lại tôi biết chắc chắn rằng một điều là Thiền đã thấm vào xương, vào tủy chưng từ lâu. Một lần chúng tôi ghé thăm bác, lúc bác vừa mới được thả về sau nhiều năm bị nhốt đầy đọa bởi tín đồ cộng sản. Tôi hỏi nhỏ dại bác: “Trong tù nhân họ tất cả đầy dọa bác nhiều không?” chưng không vấn đáp trực tiếp thắc mắc mà môi nở một nụ cười, thanh thanh nói: “Ở vào tù, ngày nào chưng cũng ngồi Thiền đề nghị mọi việc đều qua.”Câu nói ấy vẫn còn đó đeo xua tôi mang đến ngày hôm nay, như một mục tiêu cho cuộc sống.Sau tháng 4 năm 1975, chưng Doãn Quốc Sỹ, cùng bình thường số phận như bao nghệ thuật sỹ của khu vực miền nam tự do, đã biết thành người cùng sản bắt cố kỉnh tù. Tổng cộng 12 năm tội phạm đầy từ bỏ trại tù mát rượi Gia Trung, Pleiku, tới trong thời điểm tháng bị biệt giam tại khám Chí Hòa và nhà tù nhân Phan Ðăng Lưu, chưng Doãn Quốc Sỹ cũng tương tự các văn hữu khác đã trở nên cộng sản nước ta gán lên bao nhiêu tội. Tự “biệt kích văn hóa”, “gián điệp”, “phản quốc” mang đến “tuyên truyền kháng phá biện pháp mạng”. Những nhà văn Hiếu Chân Nguyễn Hoạt, Nguyễn bạo dạn Côn, Dương Hùng Cường, hồ Hữu Tường v.v… không chịu được nổi những đòn thù của fan cộng sản Việt Nam, đã nên bỏ thân mình, ko kịp nhìn mặt vợ con, nhắm đôi mắt lìa đời, trút hơi thở ở đầu cuối trong lao tù tù cộng sản. Hẳn là, một tín đồ như bác Doãn Quốc Sỹ, nhị lần bị bạn cộng sản nước ta giữa đêm mang đến nhà bắt đi cầm tù gần 12 năm, chắc hẳn rằng bác đã biết thành hành hạ từ niềm tin đến thể xác. Vậy mà, khi được đặt ra những câu hỏi “họ tất cả đầy đọa bác nhiều không?” chưng không một lời ân oán trách. Vẫn thú vui hiền hòa và tiếng nói bao dung…
*
Sau này khi được gia đình bảo lãnh qua định cư làm việc Houston, Texas, một lần bác Doãn Quốc Sỹ xẹp thăm gia đình cửa hàng chúng tôi ở Hòa Lan. 1 trong các buổi tối, bác cháu công ty chúng tôi cùng vài ba người bạn thân ngồi uống trà. Tôi gợi ý: ”Bác nói theo một cách khác cho tụi cháu nghe về Thiền được không?”. Vẫn hình dáng khoan thai với nụ cưòi hiền hậu dịu, chưng nói: ”Ðược chứ”. Rồi chưng thao thao thủ thỉ về Thiền cho công ty chúng tôi nghe. Thông thường tôi thấy bác luôn nhẹ nhàng, chậm trễ rãi. Nhưng buổi tối nay, khi bác nói đến Thiền, mắt bác bỏ sáng như sao, các giọng nói vang vang, đầy sinh khí. Ngồi nghe bác bỏ nói, tôi như thấy lại hình ảnh ngày xưa, khi bác bỏ đứng bên trên bục giảng đường Ðại học Văn Khoa tp sài gòn thao thao thuyết giảng.Ðọc bài xích “30 Tết, giảm cổ gà, vào Thiền”, tôi hốt nhiên miên man nghĩ tới các hiện tượng vẫn xẩy ra bình thường quanh mình. Từ khi kỹ thiệt truyền thông tiến bộ vượt bực, fan ta dễ ợt viết đông đảo điều bạn thích và tung lên “internet” nhằm mọi người cùng đọc. Qua truyền thông, họ học được không ít điều hay, mà lại cũng nhận được nhiều bài viết vô bổ. Gồm những bài viết sử dụng từ bỏ ngữ đao lớn búa lớn, đều phân tích nông cạn với mục tiêu nhục mạ ngưòi mình ko thích. Có bài hiện rõ phong cách của một tín đồ đầy sân si, thù hận. Thậm chí, gồm người không dám viết tên thật với xử dụng kỹ thuật truyền thông này như 1 vũ khí, một đấu trường để nói xấu tín đồ khác. Khi dường như không thành thiệt với chính mình, thì bài viết làm sao chân thực được! khi viết những bài ấy, chắc tín đồ ta vừa lòng với vấn đề mình làm, độc nhất vô nhị là khi cũng được một số “thân hữu” vỗ tay tán thưởng. Nhưng tín đồ ta đâu biết rằng, cả trăm người khác, của đám đông thầm lặng, sau thời điểm đọc các nội dung bài viết này, đã từ chối ngao ngán và xóa bỏ ngay.Ðọc chuyện bác bỏ Doãn Quốc Sỹ kể câu hỏi giết gà nhưng tưởng như đã trôi theo triền dốc của tàn ác, làm tôi liên tưởng tới những người đang tung lên “internet” những bài viết thiếu ái ngữ cùng đầy sảnh si. Bọn họ đang chế tác nghiệp nặng mà lại cứ tưởng đang thao tác đạo nghĩa. Tôi thốt nhiên không thấy oán thù giận mà cảm xúc thương xót những người này.Nghĩ thế, vội cấp tờ báo Xuân, tiến cho trước bàn thờ cúng Phật, thắp nén nhang trầm và thầm hiểu câu gớm Nam tế bào A Di Ðà Phật, thuộc nguyện cầu những người dân viết bừa kho bãi trên mau quá qua ngoài cõi vô mình, tìm tới Chánh Giác.Quảng Phúc